1-8-2019, 10:9 GMT+7

Bịn rịn mùa chia ly!..

Khi rặng liễu suy tư chìm vào giấc ngủ sau một ngày đứng nắng mệt mỏi, tôi nắm tay em bước đi trên con đường trường quanh co uốn lượn để tìm về những giây phút thực sự ý nghĩa của cuộc sống...

Thời gian trôi đi như những dòng sông không bao giờ trở lại. Bốn năm đại học là quãng thời gian chưa phải là dài so với một đời người, những cũng không thể xem là ngắn. Với tôi, nó trôi qua thật nhanh, nhanh đến mức ngỡ ngàng, hụt hẩng!.. Chúng tôi đến xứ sở sương mù này học tập, kẻ Bắc, người Nam, trải qua những năm tháng của thuở cắp sách tới trường, vui có, buồn có, nhưng nó không được định hình rõ rệt mà mờ ảo như bị phủ một lớp sương đêm của khí trời cao nguyên. Có một điều rất rõ, rõ lắm!.. chỉ ngày mai thôi chúng tôi phải xa mái trường, xa con đường uốn lượn trên những triền thông xanh, xa đất, xa trời và xa cả tình người Đà Lạt.

Mùa hè, cái mùa đã làm nên những cuộc chia ly bịn rịn của thuở tới trường. Đà Lạt không có phượng hồng, cũng thiếu cả những tiếng ve kêu râm ran nhưng nó vẫn làm cho chúng tôi mỗi người một ngã khi cuộc hộ ngộ dài đã đến lúc phải tàn. Âu, đó cũng là một quy luật của cuộc sống mà dù cố gắng đến đâu con người cũng không thể thay đổi. Điều làm chúng tôi trăn trở là miền đất ấy, con người nơi đây không biết khi nào mới có dịp gặp lại.

Với tôi, Đà Lạt là gì nhỉ!.. Đó là những lần cũng người yêu dạo bước trên những con đường mòn dưới khóm thông xanh mướt mà ánh nắng chiều nhè nhẹ lướt qua. Hay đó là buổi cắm trại qua đêm trên đỉnh Langbiang hùng vĩ!... Thế thôi ư!.. Không!.. Nếu chỉ có vậy, Đà Lạt chắc hẳn cũng như bất cứ xứ nào…
Cái duyên dáng, thơ mộng, tràn ngập thông xanh và vương quốc của các loài hoa chưa đủ để làm nên dấu ấn của miền đất này. Để hoàn thiện thêm bức tranh toàn cảnh của miền đất lạnh phải nói đến tình người nơi đây. Chưa ở đâu chúng tôi thấy con người sống gần gũi thân thiện và thật thà như ở xứ đất này. Đó là cô bán bánh bao dạo trên hè phố mỗi lúc gặp tôi lại nở nụ cười hiền từ rồi vội vã dúi vào tay tôi cái bánh bao thơm lừng, nóng hổi. Đó là anh bán bánh mỳ vui tính vẫn thường gây mê chúng tôi bằng những bản Bolero nghe sao quá não nề trong đêm khuya vắng lạnh. Hay những cô chủ cửa hàng tạp hóa hiền lành, sẵn sàng cho chúng tôi ký nợ để giải quyết “nạn đói” trước mắt đến gần kết thúc học kỳ mới chịu trả.

Người Đà Lạt là vậy, họ sống như để tìm thấy cho mình cái chân lý vĩnh cữu của cuộc sống, đó chính là tình yêu và hạnh phúc.

Với tôi, Đà Lạt là những buổi tan trường khi ánh nắng cuối ngày đã nhạt nhòa sau dãy núi xa xăm. Khi rặng liễu suy tư chìm vào giấc ngủ sau một ngày đứng nắng mệt mỏi, tôi nắm tay em bước đi trên con đường trường quanh co uốn lượn để tìm về những giây phút thực sự ý nghĩa của cuộc sống...

Với tôi, Đà Lạt là những đêm trăng. Ánh trăng cao nguyên dịu dàng, lan tỏa, rơi xuống giọt sương long lanh như những hạt ngọc bí ẩn đậu trên cánh hoa đang ngan ngát tỏa hương. Chúng tôi đi dướng trăng, bồng bềnh trong khối sương mờ, hư ảo, để tận hưởng cái thơ mộng tuyệt vời nhất của trần gian ban tặng…

Tôi chợt nhớ đến câu thơ của thi sĩ họ Hàn: Không gian dày đặc toàn trăng cả. Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng!.. Chúng tôi chìm vào không gian choáng ngợp của ánh trăng. Trăng cả là trăng!...

Với chúng tôi, miền đất này là cả một bầu kỷ niệm của thời sinh viên. Chính cái se lạnh đã làm cho những kẻ tha phương xích lại gần nhau hơn, đem đến cho nhau nhiều niềm vui và cả những nỗi buồn, sự chia sẻ và lòng yêu thương. Chúng tôi đã tìm thấy những phẩm chất cao quý ở con người nơi đây mà không phải nơi nào cũng có. Chính họ là những người thầy vĩ đại đã dạy cho chúng tôi những bài học lớn về nhân cách mà trường lớp, sách vở vẫn còn khiếm khuyết.

Chia tay nhau rồi mỗi đứa một phương, Đà Lạt còn đó, tôi vẫn còn đây. Khoảng cánh bao la nhưng chúng tôi biết rằng, trái tim Đà Lạt, trái tim chúng tôi vẫn hòa cùng nhịp đập và luôn hướng về nhau!..

(Đặc San Dalat Info số tháng 7)
Video
.
.
Trung tâm lưu trư QG IV
Hits count: 33,771,099